Mở bài 8 người lái đò sông đà

Nhà văn Nguyên Tuân đã lựa chọn Tây Bắc làm miền đất viết lên tuyệt tác của đời mình. Sau Cách mạng tháng Tám ông không đi theo lối mòn viết về “cái tôi” cô đơn trước vũ trụ, trước dòng đời giống Huy Cận hay Chế Lan Viên. Ông khéo léo đem “cái tôi” của mình hòa chung vào với “cái ta” chung của cộng động và tất cả đều được kết tinh trong tập “Tùy bút Sông Đà”. Đọc tác phẩm ta thấy được linh hồn kết tinh trong tác phẩm chính là “người lái đò sông đà”. Nguyễn Tuân luôn coi cái đẹp chính là nghệ thuật mà chính con người là tác phẩm tạo hóa đã ban tặng tuyệt với nhất. Cái đẹp đó được Nguyên Tuân phát hiện ra và gọi là “thứ vàng mười”, “thứ vàng mười” đó là thiên nhiên hùng vĩ và những con người đang gắn bó với công cuộc xây dụng quê hương, đất nước.

Author: admin